Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Tiệc BBQ ở nhà chị Tâm để chia tay anh Tuấn ra trường

Ngoài trời 15 độ, trong nhà có thể lạnh hơn, đang quấn khăn quanh cổ, mặc áo khoác, nghe Scarborough Fair ở repeat mode và thấy bồn chồn.

Biết là năm ngoái mình cũng nói câu này nhưng không thể không nghĩ mùa thu năm nay thật là lạnh. Thời tiết y như mùa đông ở Hà Nội ý, đêm xuống khoảng 9-13 độ, ban ngày cao nhất lên được 21 độ, thỉnh thoảng nắng vụt lên một chút, rồi lại mưa bụi mưa phùn ướt rượt.

Tối qua, trong nỗ lực của mọi người để kéo mình vào giờ giấc ngủ tử tế, trong tinh thần chào đón năm học mới, trong cái tiện nghi của việc có sẵn xe của anh Tuấn, mấy đứa kéo nhau ra Starbucks. Uống một cốc Tea Latte vị Earl Grey mà nôn nao chóng mặt. Lúc bước ra ngoài, ánh đèn đường vàng, mưa bụi và nghe hai đứa bạn thốt lên hai bên “ôi giống mùa đông Hà Nội thế”, và “mưa này hay nhờ”, mình lại chẳng mảy may bùi ngùi tí nào.  

Tuần đầu tiên của năm học dành cho các hoạt động ngoại khóa, chủ yếu cho sinh viên năm 1 được giới thiệu về trường và các câu lạc bộ đủ kiểu. Hôm đi lấy thẻ sinh viên, vẫn nhớ như in lần đầu tiên cầm trên tấm thẻ đấy hồi năm 1. Gương mặt của chính mình, tháng 9 năm 2007, đói và mềm rũ nhưng vẫn cười tươi, đang nhìn mình. Nhanh thế, đã ba năm rồi sao. Biết trước là giờ phút này sẽ đến, nhưng vẫn không ngăn nổi mình thấy kì lạ.

Năm 4 rồi, không còn hứng thú làm quen với bạn mới, tham gia vào các hoạt động mới, khám phá môi trường mới nữa. Cũng không hẳn là chán ngán. Giống sự dễ chịu khi trở lại một môi trường mình đã quen. Không còn những cú sốc nữa, không còn sự băn khoăn khó chịu căng thẳng nữa. Người ta bảo, xa nhà 10 năm bạn sẽ trở thành một kẻ không còn quê hương. Không còn khát khao về, mà cũng không còn háo hức đi. Không nghĩ đến ngày rộng tháng dài, chẳng đau đáu về quá khứ hay tương lai.

Mà đến bây giờ, mới tự hỏi tại sao mình lại dấn thân vào một chỗ thế này. Bởi vì nó thật sự là buồn chán quá mức tưởng tượng. Ba năm ở đây vẫn chưa đủ để hết ngạc nhiên về sự tĩnh lặng, hoang vắng và thanh bình của nó. Hình như từ xưa đến nay quay cuồng với những bão tố bên trong mình quá, nên chưa bao giờ đủ lặng để nghe cái tĩnh bên ngoài một cách bình thản. Bây giờ thì nghe, không hiểu tại sao đến giờ mình mới đặt ra cho bản thân câu hỏi quá ư hiển nhiên ấy.

Năm nay ở với Linh, Vũ, anh Tùng và thỉnh thoảng chị Thịnh sẽ qua. Năm cuối cùng trong đời sinh viên, không những được ở với các bạn cùng quê, cùng thành phố, mà còn cùng tuổi. Nếu điều ấy xảy ra sớm hơn thì có tốt hơn không? Chẳng chắc. Sáng nay vừa đánh răng vừa nghĩ, càng về sau mình càng rút vào một vòng tròn an toàn. Năm đầu tiên, chẳng có ma nào ở bên cạnh, bị hành hạ bởi đủ thứ bão tố nội tâm thì phải ở chung một phòng với một con bé người Canada, đến khóc buổi đêm cũng không dám khóc thành tiếng, nước mắt chảy xuống mũi nằm không thở được cũng phải rón rén bò ra nhà vệ sinh, sáng dậy  nói chuyện với mẹ cũng phải thì thào trong cảm giác tội lỗi vì làm nó thức giấc. Năm hai, êm đi một chút, ngồi một mình trong căn chung cư, tung hoành ngang dọc, thỉnh thoảng gom góp đống áo cần giặt tay, hì hục giặt trong bồn tắm cả buổi tối, để laptop repeat bài Tiến về Hà Nội và nước mắt chảy ròng ròng vì nhớ ông, nhưng ít nhất không có ai ở đấy để mình phải giữ ý khi khóc. Năm ba, nghĩ mình đã bình thản được rồi, ở chung nhà với bốn đứa người Canada khác, vẫn hay ru rú ở trong phòng, có con chó con để ôm ấp, và hay sang nhà chị Trang chơi. Có lần nằm khóc Coco bò lên liếm nước mắt ở trên mặt, được ở một mình nhưng cũng không đến nỗi ngoài tiếng ho và tiếng bước chân của mình, trong ba tuần liền không nghe thấy sinh vật sống nào khác. Năm bốn, được ở cùng các bạn của mình.

Có nghĩa là được ăn đồ Việt, nói tiếng Việt, không phải đợi ai đó ra khỏi bếp mới mò xuống nấu ăn vì không muốn cảnh đứa thái thịt đứa xem phim mà không biết nói với nhau câu nào. Nhưng điều đó không quan trọng bằng việc lúc mở cửa phòng ra có người nhìn mình và cười “dậy rồi à?”, có người biết mình đi đâu, và có người gọi hỏi có về ăn cơm không còn để phần. Rất gần với định nghĩa về một gia đình, đúng không?

Tối qua đứng rửa bát một mình, nhớ Bi bèo. Nếu lấy việc sẵn sàng hi sinh cho ai đó làm thước đo của tình yêu thì rõ ràng mình chưa bao giờ yêu ai hơn em trai. Tự nhiên nhớ một buổi tối khác, chị đứng rửa và em đứng tráng bát. Em mình, một đứa con trai, đã cao và to hơn chị nó nhiều, nhưng vẫn bé bỏng trẻ con mà đôi khi tỏ ra người lớn, hoặc thật sự đã lớn, tranh làm việc nặng và vỗ về chị nó. Nếu lấy việc thấy vui khi nói chuyện với ai đó làm thước đo cho sự hợp nhau thì mình không hợp với ai hơn em trai.

Thèm được gọi “Bi thân yêu ơi” rồi kèm theo một câu cầu khiến nào đó, và em mình sẽ ngoan ngoãn đi làm, giống cái cách một người không thể từ chối người họ hết mực yêu quý hơn là cách một thằng em nghe lời chị. Có thể sẽ hạnh họe một lúc, tại sao chị không làm đi, nhưng kết cục vẫn sẽ luôn đi lấy cốc nước, đi mua quả dứa, đi đưa hộ chị cái này cái kia đến nhà này nhà nọ.

Chỉ nghĩ đến thế thôi mà mắt đỏ hoe. Cũng may lúc đó đứng trong bếp một mình.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét