Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

- Mình không thích việc mọi người nhảy xổ vào chúc mừng sinh nhật trong facebook, vì mình không biết phải trả lời thế nào cho từng người, và mình cũng không thích thanks một câu lãng nhách. Mình không thích những người chẳng hề quan tâm gì đến mình để lại một câu nói vô nghĩa như thế. Và mình cũng sẽ không làm thế với người khác.

- Hôm ở Sing, đi đến cái đài phun nước phong thủy, bác hướng dẫn viên bảo xếp hàng đi ba vòng, chạm tay vào nước và ước 3 điều, mỗi vòng một điều. Cả đoàn người cũng lụi cụi làm theo, giơ một tay ra và đi vòng tròn. Kể ra trông hơi hâm, nhưng nhiều người cũng làm thế nên không sao lắm. Mình chẳng nghĩ ra ước cái gì cả. Chẳng ham muốn cái gì to tát, chẳng khát khao cái gì rõ ràng, mà cũng chẳng thèm thuồng cái gì đến mức không thể làm gì ngoài ước. Thật ra thì cũng có, ví dụ như có túi thần của Đô Rê Mon, nhưng tất nhiên mình không coi đấy là một mơ ước kiểu có thể ước (vì tất nhiên chẳng bao giờ đạt được). Sau khi làm cái việc chắc người địa phương sẽ thấy hơi buồn cười, mình nghe thấy thằng bé 7 tuổi cùng đoàn bảo mẹ nó: “con ước có một con mèo”. Hơi sững sờ một tí. Căn bản là mình đã hoặc là quên cách ham muốn những điều đơn giản và chân thật, mà không phải những thứ ghê gớm xã hội đặt ra, như một công việc, một vị trí, một thành tích, hoặc là đã quên mất những thứ nhỏ xíu như thế cũng có thể chiếm một phần ba số điều ước được có. Trong khi giơ một tay ra để chạm vào nước và bước vòng tròn quanh đài phun, trong đầu mình đã vang lên những định ước xã hội quen thuộc: cầu mong mọi người đều bình an, mạnh khỏe, hạnh phúc, gặp nhiều may mắn, vân vân. Mình đã quên việc gọi tên những mong muốn của mình đơn giản như thế, và khát khao những điều giản dị như thế. Ước mơ của mình, thật ra bây giờ chẳng có màu sắc và hình dáng gì cả.

- Có một vài ngày ngồi giữa trời Hà Nội, đã nói về những dự định và chuyến đi khi đến Canada. Thấy buồn cười với chính mình, vì cách đây không lâu đã làm cái việc hoàn toàn ngược lại, ngồi ở Canada và vẽ ra những viễn cảnh tươi đẹp nhất khi về nhà. Có phải lúc nào người ta cũng sống với những hứa hẹn không? Những điều sẽ xảy ra vào ngày mai, vào một lúc nào đó, những thứ họ chưa đạt được. Gọi văn hoa là hi vọng, thậm chí có thể là niềm tin. Những người hài lòng với những điều họ đã có và đang có, không mong mỏi gì cho tương lai, không nuối tiếc gì trong quá khứ, hình như chỉ có thể là các bậc chân tu

- Người ta viết ra để nhớ, mình viết ra để quên. Vì không viết thì những suy nghĩ kia cứ loanh quanh trong đầu mãi, không dứt ra được. Viết ra rồi thì thôi, coi như đã lưu giữ, lại chuyển sang nghĩ cái khác :D Oáp, trời lại mưa to rồi. Mai sẽ thêm thắt vào mấy gạch đầu dòng nữa. Cái thói quen viết lên mọi mẩu giấy trong tầm tay cũng nguy hiểm, toàn những suy nghĩ vu vơ, lọt vào tay kẻ xấu hậu quả không biết đâu mà lường

0 nhận xét:

Đăng nhận xét