Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Em soi mình vào đêm đen loáng ướt
Chợt thấy mắt đầy nước
Mưa rả rích đập ngòai cửa sổ
Nước mắt em trôi xuôi
Mưa cũng chẳng rơi ngược
Đêm lướt thướt
Vì nước mắt của trời hay nước mắt của em?

Em triền miên với những giấc mơ ngắn
Rồi tỉnh dậy không biết mình ở đâu
Người trong mơ chưa nói hết câu
Em đã trở lại
Kết thúc giùm người ta
Bằng ngôn ngữ chẳng phải tiếng mẹ đẻ
Ừ thì có sao, đằng nào cũng thế
Em đã lạc rồi
Ai tách riêng rẽ những lớp sâu?

Một mình- Mơ-Mưa, em rúm ró
Nghe mình trong đêm chẳng quá dài
Một tiếng chim ngập ngừng, chích chích
Rồi cả bầy ríu rít
Nắng mới lên. Ngày mới đến
Có tiếng người ho
Và đêm bỏ trốn, miệt mài

Em mỉm cười với ngày
Ngày khô khốc
Cái cây trước cửa nhà trơ gốc
Những hình ảnh con người nối nhau diễu qua trong trí óc
Những người…trọc lốc
Trong thoáng chốc tóc họ mọc ra
Đủ đầy
Loáng ướt
Nhưng họ không phải là đêm
Và em không chỉ có một mình
Em mỉm cười với ngày
Khô khốc.


Lâu lắm rồi mới làm thơ, và hình như chưa bao giờ làm thơ cho mình. Từ xưa đến nay tòan làm thơ mang đi tặng người khác.
Bài này ra đời là sau một giấc mơ. Trong mơ thấy có một người làm phim tặng mình, phim buồn cười lắm, diễn tả về tương lai của mình và người đó trong trí tưởng tưởng của họ, mình sẽ rất là thành đạt, hào quang chói ngời xung quanh, còn người ta thì nghèo đói, rách nát nhưng tất nhiên vẫn là bạn-tốt-hơn-bao-giờ-hết. Mơ xong sắp sửa tỉnh thì tự nhiên thấy trong đầu có một khổ thơ, mà lúc tỉnh dậy hẳn rồi chỉ còn mỗi câu đầu: "Em soi mình vào đêm đen loáng ướt".
Hai tiếng sau thì bài thơ trên được post lên facebook :D

0 nhận xét:

Đăng nhận xét