Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Tư, 25 tháng 8, 2010

Những cô gái mùa hè của tôi, cái tên này đã được nghĩ ra cách đây cả tháng. Cũng đã lôi word ra gõ được nửa trang, rồi lại tắt đi vì quá buồn ngủ. Còn bây giờ thì đang ngồi viết lại từ đầu, trong buổi chiều ngày cuối cùng làm việc ở SRD, khi xung quanh mọi người cũng im lặng cắm cúi và chỉ vang lên tiếng máy lạnh ro ro và tiếng gõ bàn phím của chính mình.

Lúc đầu định viết bằng tiếng Anh, my summer girls nhỉ, nghe thuận tai và quen thuộc hơn “những cô gái mùa hè”. Xong rồi thôi, viết tiếng Việt cho lành.

Đó là những cô gái tôi đã gặp gỡ, làm quen, yêu quý trong mùa hè này. Có người tôi đã làm bạn từ lâu, có người tôi gặp lần đầu, có người tôi vẫn chưa được gặp, có người tôi nối lại liên lạc sau cả chục năm tưởng là đã quên nhau. Họ chỉ có một điểm chung duy nhất, nhưng khá nổi bật. Họ không có mặt trong kế hoạch nghỉ hè của tôi. Họ không phải người tôi nhớ nhung, mong ngóng. Họ không phải những người đã khiến tôi háo hức trở về. Tóm lại, họ không nằm trong nguồn yêu thương tôi cho là của mình, nhưng họ vẫn là những cô gái của mùa hè trong tôi.

Vì họ đã đi với tôi đến những chỗ tôi muốn đến. Cho dù đấy là một buổi biểu diễn ghê rợn của Đại Lâm Linh, hay một vở cải lương, hay một buổi tọa đàm khó hiểu của giới nghệ sĩ đương đại. Thậm chí đi cắt tóc, đi mua vụn vặt cái này cái kia. Tôi thấy biết ơn vì đã không phải tự nhắc bản thân quá thường xuyên rằng mình không còn sẵn bạn bè để rủ rê như ngày xưa nữa.

Vì họ đã nhắc cho tôi nhớ rằng nếu yêu thì phải nói ra. Với những lá thư tay, những dòng viết ngắn, những câu nói vô thưởng vô phạt. Tôi ngạc nhiên khi bạn đi xa ơi là xa, lâu ơi là lâu chỉ để đến chơi với tôi một lúc. Tôi vui sướng khi nhận được một cái móc chìa khóa tự làm bằng tay, với một cái thư thổ lộ rằng tôi là người có ảnh hưởng đến em nhiều nhất từ khi vào đại học. Và em muốn thử thách sự chịu đựng của mình, muốn học để biết, để hiểu, để nghĩ, giống tôi.

Vì họ khiến tôi tự tin hơn khi nhân ra rằng chúng tôi giống nhau. Tôi chưa bao giờ ngồi nói chuyện với một người Canada tầm tuổi mình thoải mái như khi tôi ngồi nói với bạn. Tôi vẫn quên từ, vẫn nói sai, vẫn ngắc ngứ để diễn tả điều mình muốn truyền tải, nhưng lần đầu tiên, tôi vượt qua được bức tường tôi tự giam mình bên trong suốt 3 năm nay. Tôi đã không còn bị ám ảnh bởi những sự khác biệt và khả năng ngôn ngữ của mình. Cũng là lần đầu tiên, tôi cảm thấy một người Canada trẻ có thể yêu quý tôi vì những điều tôi nghĩ.

Vì họ đã để tôi nhìn thấy những nỗi lo, những căng thẳng và sợ hãi. Vì họ chưa bao giờ là người tôi nghĩ sẽ mở lòng đến vậy. Vì họ đến với tôi mùa hè này. Có thể tôi đã biết họ từ trước, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến họ mà thêm tính từ sở hữu “của” vào đằng sau. Vì họ đã cho tôi một vị trí quan trọng hơn tôi tưởng, và tôi biết ơn.

Còn những người ngược lại, tôi đã nghĩ về họ rất nhiều trước khi về, thì lại không đóng vai trò gì trong mùa hè của tôi. Họ, hoặc đã quá khác với những gì tôi còn lưu giữ, hoặc quá bận rộn, hoặc đã đi xa, đã khiến tôi hoang mang mất một nửa mùa hè. Tôi thất vọng nhìn những giấc mơ của mình bị sụp đổ và những mảnh kí ức rơi vỡ vụn cứ loang ra, loang ra.

Rồi những cô gái mùa hè của tôi đến, tôi thấy mình lại được lấp đầy. Có thể họ đã luôn ở đó nhưng bây giờ tôi mới nhận ra. Hoặc có thể tôi đã học được cách mở lòng cho những điều mới để thay vào những điều đã cũ.

Nhưng mà, điều quan trọng nhất không phải ai là cô gái mùa hè của tôi, không phải ai là người mới và người cũ. Một sớm thức dậy, tự nhiên tôi nhận ra rằng hai trong số ba mảng băng quan trọng nhất đã tan ra thành nước. Mỗi lần tôi trở về là một mảng mới tan ra. Lần đầu tiên, năm 2008, tôi về nhà với thứ tình cảm khiến tôi sốt ruột và quay quắt nhất: tình yêu. Nó đã vỡ mất. Lần thứ hai, năm 2010, tôi về nhà với thứ tình cảm đằm hơn nhưng cũng vô cùng mãnh liệt: tình bạn. Nó cũng đã tan mất, mặc cho tôi đã từng tin rằng sức sống của nó âm ỉ và dai dẳng bất diệt. Những người tôi yêu quý, trông chờ, háo hức gặp nhất đã không còn là nguồn sức mạnh gắn chặt tôi với mảnh đất này. Tôi mất hai tháng để nhận ra, rã rời, dằn vặt, nghi vấn, cuối cùng là chấp nhận. Hai tháng sau đó của mùa hè, tôi bình ổn và vui vẻ trở lại với những sắc màu mới trong vùng băng đó. Chỉ còn một mảng cuối, là gia đình.

Tôi tự hỏi có khi nào lần quay trở lại tiếp theo khối băng chìm sâu và bền vững nhất này cũng sẽ tan nốt không?

Khi đó tôi sẽ không còn gì níu giữ, tôi sẽ bay đi như con diều đứt dây. Có thể tôi sẽ hạnh phúc hơn, có thể tôi sẽ bất an hơn. Nhưng tôi không thể phủ nhận với bản thân là, mỗi lần trở về tôi lại cắt đứt thêm một mối ràng buộc, dù chẳng bao giờ cố ý.

Có thể lắm chứ, lần sau quay lại, Bi bèo sẽ bảo tôi là “Em không cần chị về nữa”, tôi sẽ thấy mình vô dụng dưới mái nhà này, và nó không cung cấp đủ cái men chống chếnh của cả sự cô đơn lẫn khoảng im lặng tôi cần có để nhìn sâu vào nội tâm mà viết. Tôi sẽ thấy không ai cần đến mình, và nơi nào đó, mình sẽ có ích hơn, rồi tôi sẽ ra đi.

Tôi chỉ biết là bây giờ, em tôi vẫn bảo “lúc chị đi em ở nhà một mình buồn lắm”, nhưng lần này ra đi tôi rất nhẹ lòng.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét