Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Tớ đã là một vị khách viếng thăm thường kì của theoyeucau khoảng gần 3 năm trước khi trở thành một phần của “ngôi nhà nhỏ cho những ước mơ lớn” ấy.

Có lẽ, nếu tớ ở Việt Nam, đi học đại học như các bạn khác, có gia đình, người yêu và vô vàn các hàng quà vặt để lượn lờ mỗi chiều, nói cách khác, nếu tớ không quá cô đơn như tớ bây giờ, có thể tớ không thiết tha với theoyeucau đến thế. Chẳng biết được, nhưng tớ cũng không hối tiếc chữ “nếu” đó. Theoyeucau, với tớ, lúc đầu là nguồn nghe Quick and Snow, sau đó, phải nói là ngay sau đó, là những giọng nói vừa mềm vừa ấm của hai chị, sau đó nữa là những dòng viết khiến tớ lúc khóc lúc cười, rồi cuối cùng, tất nhiên là những bản nhạc. Tớ bị nhiễm tình yêu với nhạc không lời từ lúc nào không biết, à, có biết, từ lúc một chương trình tên là Blue Night xuất hiện trong đời tớ.

Cứ thế, cho đến cách đây hơn một tháng, tớ vẫn còn là một vị khách thôi, vui mừng mỗi khi vào theoyeucau và thấy có một chương trình mới, lặng lẽ ngồi nghe rồi lặng lẽ đi ra. Thỉnh thoảng nghe được một chia sẻ phù hợp với một người bạn nào đó tớ biết, tớ gửi link cho họ. Đôi khi tớ trích dẫn một câu tớ nghe được trong các notes tớ viết trên facebook. Rất thường xuyên, tớ đi tìm các bài hát được phát để download về nghe. Tình yêu với việc thu âm giọng nói của mình cũng được nhen nhóm từ đây. Rồi một hôm thấy lời kêu gọi cộng tác viên, tớ hí hửng nộp đơn, hi vọng là những thắc mắc bấy lâu của mình về việc làm một chương trình audio sẽ được giải đáp, lại có cơ hội được chứng kiến tận mắt nữa, còn gì bằng. Lúc đấy, tớ vẫn chưa biết là sẽ có những trải nghiệm, mà từ“thú vị” là không đủ để miêu tả, đang chờ đợi tớ.

Không biết có phải vì tớ là một Leo hay không, mà tớ rất thích, rất quý những người có lòng đam mê, bất kể đó là đam mê gì, tớ lúc nào cũng xúc động khi chứng kiến người khác theo đuổi sở thích của họ. Vì thế, điều đầu tiên tớ nhận ra khi trở thành cộng tác viên của theoyeucau, đó là tất cả những người chung tay làm nên trang web này, đều làm vì họ thích. Từ trên xuống dưới, từ già đến trẻ, từ gái đến trai, từ người ít trách nhiệm đến các nhân vật chủ chốt, không ai bị cưỡng ép, không ai làm vì trách nhiệm, hay vì lợi nhuận dưới bất kì hình thức nào. Mọi người chỉ thích thôi, đơn giản thế thôi.

Tất nhiên bất cứ nhóm xã hội nào tập hợp được với nhau cũng đều trên tinh thần tự nguyện của thành viên. Nhưng các nhóm tình nguyện, hay câu lạc bộ tiếng anh tớ đã từng tham gia, luôn có những người gia nhập vì tư lợi cá nhân nào đó, ví dụ như tình nguyện cho hồ sơ đẹp để đi du học, luyện tiếng anh để có cơ hội gặp bạn mới. Dù những mục đích này chẳng xấu xa gì, nhưng tớ không thích việc làm một điều gì đó để phục vụ lợi ích khác. Nhưng trong theoyeucau, tất cả đều thích, và hơn một lần, tớ ngạc nhiên vì sự nhiệt tình của mọi người. Ví dụ như anh Hói và chị Blue, đi làm, nuôi con, đối mặt với những vất vả của một gia đình trẻ nhiều người hay than phiền là quá sức chịu đựng, vậy mà vẫn ngồi kì cụi đọc kịch bản, chỉnh sửa, mix nhạc, tốn không biết bao nhiêu thời gian, để làm gì? Ví dụ như sự nôn nao chờ đợi của An mỗi đêm, khổ sở đi kiếm chỗ để thu âm không bị ồn, và cố gắng viết kịch bản cả từ những email không hay lắm, để làm gì? Câu hỏi “để làm gì” ở đây là sai, phải là “vì cái gì?”. Dễ thôi, vì thích.

Điều thứ hai, mà tớ rất thích, đó là tinh thần tập thể. Các chương trình của chị Dế và chị Blue là do hai chị tự làm từ A đến Z, à, tất nhiên là với sự đóng góp của các bài viết, thính giả và cộng tác viên. Nhưng mỗi track của Kết nối yêu thương đều là công sức của ít nhất hai người trở lên. Một track tiêu biểu sẽ là thế này: một bạn viết thư yêu cầu, một bạn viết kịch bản, một bạn thu âm, một bạn mix nhạc và một bạn upload trên web. Thường tớ tự làm khâu một hai ba, chỉ nhờ anh Hói hai khâu cuối. Nhưng kể cả thế, một sản phẩm của tớ vẫn là “đứa con chung” của ít nhất hai người. Bởi vì mỗi người đều để lại chút dấu ấn của mình, như nội dung yêu cầu thì rõ là quan trọng rồi, cách dẫn vào yêu cầu, chọn khía cạnh nào để khai thác, rồi giọng người dẫn, chọn chỗ nào lên chỗ nào xuống, cũng làm mọi thứ khác đi rất nhiều. Việc chọn nhạc nền cũng có thể thay đổi cung bậc cảm xúc, ví dụ như một bài nhanh và vui, sẽ khiến người nghe thấy khác đi nhiều với một bản nhạc chậm và buồn. Cả việc chọn câu nào để lặp lại giữa đoạn nhạc, lựa chọn của mixer, cũng góp phần gây ấn tượng với người nghe. Tớ phì cười khi Giao la oai oái, sao chị Vân lại chọn câu “lên giường” để nhắc lại. Đính chính đó là anh Hói chọn, chị vô can, rồi nhận ra tầm ảnh hưởng to lớn của việc láy lại đó. Và cuối cùng, chọn track nào để phát vào ngày nào, giờ nào, cũng đủ làm bao con tim điêu đứng. Không biết có phải vì tinh thần tập thể cao ngút trời đó không, mà tớ không thấy có sự phân cấp thứ bậc. Thường các nhóm khác, khi thành lập hoặc sau một thời gian hoạt động, sẽ có người chịu trách nhiệm và nhiều quyền hơn những người còn lại. Trong theoyeucau, bọn tớ có phân công nhiệm vụ, nhưng chẳng ai cao hơn ai. Tất cả đều làm việc với nhau, đều để lại một chút của mình và đón nhận một chút của người khác. Cá nhân và tập thể không ở đâu tớ thấy hòa quyện vào nhau đẹp như thế.

Điều thứ ba, là tớ gặp được những người giống tớ một cách kì lạ. Tớ không biết có cách nào biết đựơc những người bạn giống mình nhanh chóng và với số lượng lớn như thế không. Tớ biết thêm một người bạn sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, từ xưa đến nay mới chỉ biết ba người khác như thế. Hai bạn cùng tên. Mấy bạn gần nhà. Rồi những sự tình cờ cứ chồng chéo lên nhau, giật mình bảo “sao lại có thể chưa gặp nhau bao giờ?”, hí hửng hẹn hò và chắc mẩm chúng mình rất có duyên. Tớ thích hẹn hò, thích cảm giác có ai đó đang chờ mình để cùng làm một điều gì đó. Từ lúc vào theoyeucau, hầu như mỗi ngày tớ đều có thêm bạn mới và hỉ hả với những cái hẹn ăn chè một ngày tháng 5. Những háo hức rợn ngợp đến nỗi tớ bị mất luôn lo lắng đáng-lẽ-phải-có từ những bài luận còn đang viết dở. Những người bạn mới mang tớ lại thú vui đọc những dòng viết từ đáy lòng của người khác, thú vui tớ tưởng là đã chết cùng với 360. Các bạn cũng thích viết, cũng thích thơ, cũng thích xe đạp và những câu bâng quơ vu vơ, và vào facebook liên tục, giống tớ. Tớ lại được đọc, được xem, được bình luận những bài cảm nhận sách, những bức ảnh, những dòng như “gói ghém ưu tư/em ngồi đợi nắng” (từ note của Xelu), và mỉm cười thích thú. Khi tớ đã chán ngấy những bức ảnh party lúc nào cũng chỉ có váy ngắn và chai rượu to oạch của bạn bè bên này, hay những câu status than phiền học hành khổ sở mệt mỏi cuộc đời nghiệt ngã, tớ thấy những dòng viết yêu ơi là yêu về một thành công (của Kenmi), và ảnh Xelu ngồi cạnh cái xe đạp cười mím chi, tớ vui. Tại sao chúng mình lại giống nhau đến thế, nhỉ?

Điều thứ tư, tớ rất thích, đó là hôm nay, hay mới chỉ cách đây nửa tiếng thôi, tớ thấy tớ cảm nhận được thế nào là chia sẻ, thế nào là “ngôi nhà chung”, thế nào là “gia đình”. Tớ rất ngại dùng những từ quá thân mật một cách bất cẩn, vì như thế ý nghĩa và giá trị thật của chúng sẽ bị giảm bớt, rồi đến một lúc nào đó có cảm xúc thật, sẽ không còn từ để dùng. Chị Angel gọi là “hiện tượng dãn nghĩa của từ” phải không chị, hay đại loại thế? Nhưng mà hôm nay, tự nhiên tớ hiểu thế nào là chia sẻ, khi tớ ngồi khóc lúc nghe bản thu âm của Gome về người bạn đã khuất. Rồi tớ nhớ lại Còi cũng khóc lúc nghe bài thơ và những dòng viết của mình được đọc lên. Cũng như Aiko nói với bọn tớ về mẹ bạn nhét được cả cái cặp nhiệt độ cho con gái đi học xa. Hay như Cỏ May viết về những giận hờn trẻ con của thời cấp 3. Mọi thứ, mọi thứ đều thật vô cùng. Và mọi người cho tớ chạm vào theo cái cách người ta không hay mong đợi ở những người bạn mới quen lại chưa từng gặp.

Tớ bỗng thấy tớ hiểu hết những gì chị Dế nói và viết ngày hôm qua. Chị làm Cảm xúc cuộc sống, không biết có để lại trong ai cái gì không, nhưng để lại trong bản thân chị niềm vui, sự ngóng trông, hi vọng và cảm giác ràng buộc ngọt ngào. Tớ cũng thấy tớ làm Kết nối yêu thương cùng các bạn, không cần biết có ai nghe hay không, nhưng chúng tớ đã lắng nghe nhau, đã chia sẻ với nhau một cách chân thành nhất. Theoyeucau đúng là theoyeucau khi người ta nghe thấy những bản thu chốc chốc lại vang lên tiếng còi ô tô, tiếng quạt trần, và giọng người dẫn lúc nhỏ lúc to, nhưng cũng có lúc méo xệch đi vì xúc động. Theoyeucau có đủ giọng của cả ba miền, đủ người viết từ Nam chí Bắc, đủ cả nỗi buồn lẫn niềm vui, đủ cả âm nhạc, thơ ca, và văn học.

Còn điều cuối cùng, cái này hơi cá nhân một tí, vì tớ là sinh viên xã hội học, nên tớ cũng nhìn ra những phản chiếu của xã hội trong tập hợp những sản phẩm audio này. Đội ngũ cộng tác viên có rất nhiều điểm chung, bởi phương châm, cách tiếp cận, nội dung của theoyeucau đều giới hạn cho một nhóm người cụ thể. Đấy là những người ở thành phố, có Internet thường xuyên, trí thức, và có một cuộc sống sung túc, thuộc tầng lớp trung lưu. (Sorry các anh chị nhưng em bị bệnh nghề nghiệp nhìn cái gì cũng ra tầng lớp xã hội :D) Những người nông dân chẳng hạn, hay những người thất học, hay những người dân tộc miền núi, đầu tiên không dễ gì biết đến theoyeucau, vì họ không có máy tính hay Internet, sau nữa không dễ gì đồng cảm với những dòng trăn trở về cuộc sống, mà những người có thời-gian-để-trăn-trở mới nghĩ ra, hay những vui buồn với nắng mưa mây gió. Không biết Tiểu Nhật học về đô thị học có nhìn ra cái này không? Nhưng theoyeucau, cũng như phần lớn các sản phẩm truyền thông khác, ví dụ như chương trình Táo quân chẳng hạn, đều rất tập trung vào dân thành phố và cuộc sống của họ. Không phải là trách móc gì đâu, tớ cũng không nghĩ theoyeucau có thể trở thành thú vui của nhà nhà ngừơi người trên đất nước Việt Nam, nhưng cái kiểu phân tích mọi thứ thì không đừng được.

Một tháng không biết là đã đủ để khẳng định là mình yêu chưa? Tớ rất khó tin vào tình cảm của người khác, tình cảm của mình thì càng dè chừng. Tớ sẽ không phát biểu hàm hồ, nhưng tớ biết chắc một điều rằng, có thể tớ chưa học được gì về các thao tác chuyên nghiệp để làm một chương trình audio, như mục đích lúc đầu của tớ lúc vào theoyeucau, nhưng hôm nay tớ học được thế nào là “chia sẻ”, một khái niệm đơn giản và bình thường đến mức một đứa con gái 21 tuổi ngỡ ngàng khi nhận ra mình chưa bao giờ hiểu một cách trọn vẹn.

(Vừa viết xong đang chuẩn bị post, chưa save trong word thì laptop ngất, không ngờ khởi động lại vẫn thấy y nguyên đây, sung sướng quá, chắc là nói toàn điều tốt đẹp cả nên trời thương. Nếu mà mất toi 3 trang word dạt dào tình cảm thế này thì chắc là cả ngày bực tức không làm được gì mất)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét