Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

Đã lâu lắm rồi không viết được cái gì, mặc dù viết ở đây cũng chẳng phải thể loại nội dung gì ghê gớm to tát, mà là ghi ra những thứ mình nghĩ và cảm thấy rồi lưu lại thôi. Ban ngày chẳng bao giờ có tâm trạng hay thấy đủ tĩnh lặng để nghe và nhớ mình đã nghĩ những gì. Đến tối, phần lớn là đi đâu đó, hoặc làm gì đó, đến khi tắm xong thì mắt díp lại, hoặc không còn đủ hào hứng để gõ chữ nữa. Thế là lại rón rén bò vào giường nằm cạnh mẹ, ngủ luôn một giấc đến sáng hôm sau.

Thật ra vấn đề không phải là bận rộn. Mình cũng chẳng hẳn là có quá nhiều việc cần hoàn thành, mặc dù đúng là đi ra ngoài nhiều và dành nhiều thời gian cho người khác hơn, so với hồi còn ở Canada. Nhưng rõ ràng là sống cuộc sống như thế này, mình không có thời gian và điều kiện để lắng nghe bản thân vì cái tiếng nói bé xíu từ bên trọng đó chưa vọng được ra ngoài đã bị đè lấp bởi những thứ không hẳn là xô bồ, nhưng liên tục cuốn mình đi. Có thể bản chất của con người luôn là thèm những cái họ không có, nên mình lại đang nhớ Peterborough. Không phải cảnh sắc, con người, mà là cái sự tĩnh lặng tuyệt đối, cô đơn cùng cực, mọi thứ đều trong veo lạnh lẽo, đôi khi xám xịt, đôi khi xanh đến nhức mắt. Hoàn cảnh đó đã cho mình được nhìn rất sâu và rất lâu vào bên trong, được tự hỏi và dằn vặt, được cảm thấy và phân tích những cảm giác, được quên đi mọi cá thể khác tồn tại xung quanh và chỉ còn biết đến cá nhân mình. Không hiểu là, nếu sau này về Việt Nam hẳn, sống như thế này, đủ đầy về mặt tình cảm và sung túc về mặt vật chất, liệu mình có viết được cái gì ra hồn không? Hay là sẽ cứ tiếp tục bị cuốn đi và quên mất mình đã từng rất thích được viết ra những điều giọng nói bên trong thủ thỉ với mình?

Hôm nay mưa cả ngày. Rằm tháng 7 và mưa rớt bão. Đi lang thang trên đường từ 2h chiều đến 8 rưỡi tối, đi bộ hơi hơi rạc cẳng một tí và thỉnh thoảng lạnh run. Đã nghĩ là liệu mưa có đáng yêu thế không khi người ta không có một mái nhà ở trên đầu và một bữa ăn nóng hổi chờ đợi. Một ngày mưa như thế này, mọi thứ đều ủ ê buồn bã. Những gương mặt bị vắt kiệt, chẳng còn chút hi vọng, vui tươi nào, thậm chí chán chường, thất vọng cũng không. Những bông hoa dập nát và ngã dúi dụi về tứ phía. Những đôi chân thò ra từ dưới áo mưa, lầm lũi di chuyển trên đường. Tất cả là những chi tiết của một bức tranh mô tả sự chịu đựng, chấp nhận và rã rời. Trong một ngày như thế này, có lẽ một vài người bán rong phải nhịn đói. Chỉ có các anh các chú lái taxi đắt hàng.

Từ lúc bắt đầu viết đến nay đã phải dừng lại để trả lời 3 tin nhắn. Những thứ nhỏ nhặt như thế làm mình không suy nghĩ được liền mạch cho tử tế nữa.

Việc tịt ngóm các nguồn cảm xúc có vẻ là vấn đề không của riêng ai. Càng ngày mình càng không mảy may động lòng với những sắc thái tình cảm yêu đương của các bạn trẻ. Có thể là đã quên mất nó như thế nào. Hoặc cũng có thể đang không ở trong tâm trạng dễ thông cảm với người khác. Nhưng mà lâu lắm không đọc được cái gì xúc động. Trừ những trang viết của chị Tư. Văn của chị ý như một loại thuốc mình tìm đến để khóc. Cũng có một số bản nhạc làm được thế, dù chỉ là lúc còn ở một mình thôi. Còn cứ sống thế này, hình như muốn buồn và khổ sở với nỗi buồn của mình cũng chẳng phải dễ dàng gì.

Hôm qua gặp anh Quốc Anh, một trong những người mình quen trên mạng. Anh ý béo hơn trong ảnh, có lẽ tại ảnh chụp nghiêng. Cuộc nói chuyện giật cục và hơi hơi nhát gừng. Tại mình thật sự chẳng biết nói về chủ đề gì cả. Mình không biết gì về máy tính, chương trình, công nghệ. Hỏi về tình yêu, về suy nghĩ, xin lời khuyên, vẫn có những khoảng lặng thòi ra những khi mình cắm mặt ngoáy tung cốc chanh leo. Đã thoáng tự hỏi không biết có phải anh ý không hợp tác lắm khi đáp lại những câu hỏi của mình chỉ là những cái gật, lắc và trả lời đơn giản. Cũng có thể mình thật sự kém giao tiếp, không biết cách khiến câu chuyện rôm rả và thoải mái hơn. Hoặc cũng có thể mình đã quen nói chuyện với con gái, quen đến mức quên mất bọn con trai khi nói phải dừng lại để nghĩ, nhất là lúc bị hỏi về cảm xúc, cảm giác, giải thích suy nghĩ, những thứ con trai không nghĩ đến bao giờ.

Lâu lắm rồi mới nói chuyện với một người phải dừng lại để nghĩ trước khi nói, cứ khoảng năm từ lại ngập ngừng một lần, điều này, tất nhiên như không thể khác được, nhắc mình nhớ đến một người khác và việc mình đã mất bao nhiêu lâu để không sốt ruột quắn lên và quen với việc chờ đợi một câu trả lời cho mỗi câu hỏi cắc cớ của mình. Cũng mấy hôm trước, nghĩ đến việc nói chuyện với bạn Gà suốt ngày bị vặn vẹo, và nhớ luôn đến nhân vật đó và câu hỏi lúc nghe mình chẳng hiểu gì: “Tại sao em không chấp nhận những thứ anh nói một cách đơn giản thôi? Tại sao em cứ phải vặn vẹo và thắc mắc mới chịu được?”. Nghĩ đến vì lúc đấy mới hiểu việc bị vặn vẹo khó chịu đến chừng nào.

Chẹp, chẳng nhẽ lại xì ra một câu nghe đầy tính triết lý: “Yêu một người nhanh, nhưng hiểu một người rất chậm”. Chẳng phải mình vẫn đang tiếp tuc hiểu một người mình đã không còn yêu nữa sao?

Thứ 3 tuần sau mình sẽ cuốn gói lên đường học nốt năm cuối. Chưa bao giờ lên đường nhẹ nhàng thế này. Vali nhẹ và lòng cũng nhẹ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét