Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Đặt dấu chấm hết cho cái bài luận dài gần năm ngàn chữ cuối cùng ấy, trong lòng chẳng thấy gì. Đã mơ về giây phút này từ lâu, đã nghĩ là mình sẽ rất sung sướng. Đã tưởng tượng ra sẽ viết một câu status đắc thắng để thông báo về tự do. Đã có rất nhiều việc được gạch đầu dòng để làm. Nhiều phim đã down về máy đợi xem. Nhìêu sách đã tích lũy đợi đọc. Nhiều người đã mấy lần mở cửa sổ yahoo nhưng không chat, tự dặn lòng là đợi đến lúc xong xuôi.

Bây giờ xong rồi, thì chẳng thấy gì cả.

Gạch đầu dòng đầu tiên là nấu cho mình một bữa cơm tử tế, có đủ cả cơm canh rau thịt, sẽ ăn ngon để bù lại hai tuần trường kì bánh mì, xúc xích và hoa quả.

Gạch đầu dòng tiếp theo là sẽ dọn dẹp lại căn phòng trắng xóa giấy dưới sàn. Hai tuần, viết được sáu bài luận thì mòn vẹt ba cái bút chì 2B. Sách vở vứt tung ra. Ở nhà hay bị mắng là bừa bộn, nhưng bây giờ biết là tính ngăn nắp gia truyền đã ngấm vào máu. Nhìn thấy đồ đạc lộn xộn là rất ngứa mắt, nên cứ mỗi lần qua một đợt viết lách thi cử là lại phải dọn phòng.

Gạch đầu dòng nữa sẽ đi chơi một hôm, bởi vì trời mùa xuân đang đẹp quá, và chẳng mấy chốc sẽ về với Hà Nội bụi bặm và không được hít thở không khí trong lành nữa. Đi một mình cũng được. Hơn nửa tháng ngồi lì trong phòng, không ra ngoài không vận động rồi.

Rồi gạch nữa là sẽ viết bài tổng kết về năm học vừa qua. Chừng nào còn là sinh viên thì đơn vị năm còn được tính theo kiểu tháng Chín mở đầu tháng Năm kết thúc. Tết chẳng có ý nghĩa gì, nhất là khi người ta xa nhà.

Nhưng thôi, hôm nay vừa được thông báo là ba ngày nữa chuyển nhà. Tức là trong ba ngày tới phải đóng gói mọi thứ để sẵn sàng cuốn xéo.

Gọi là chuyển nhà theo cách thông thường thôi, chứ thật ra cũng làm gì có “nhà”. Chỉ là tất cả đống đồ đạc cá nhân, từ giường, bàn, quần áo, sách vở, nồi niêu, cho đến mấy cái cây và cái phích đun nước, gói ghém lại mà đi từ căn phòng này sang căn phòng khác. Thế thôi.

Mỗi lần đến một căn phòng, cũng lại bày biện. Chỉ có từng ấy thứ, và những thao tác gói vào giở ra treo lên gỡ xuống đã lặp lại nhiều lần. Nhớ năm đầu tiên, vào cái phòng đôi trong trường, ngó con bé người Canada cùng mấy đứa bạn nó mắc tấm voan hồng lên trần phủ xuống giường, nhìn như kiểu giường trong Hồng Lâu Mộng, mình ngồi cười khẩy và nghĩ: “Chỉ ở đây 8 tháng thôi mà.” Không thích mất công cho những thứ không thuộc về mình.

Cái tâm lí ấy hóa ra bám dai. Bây giờ ngồi nghĩ lại mới nhận ra. Tức là tự mình đào cho mình một bức rào rất chắc chắn, cương quyết không vượt khỏi giới hạn. Rất buồn cười thế này, cố gắng hết sức để không dùng từ “home” cho cái nơi đang ở. Thay vì nói đơn giản và dễ hiểu là “Im going home” thì luôn tự nhắc mình để nói là “Im going back to my room”, cũng hơn một lần, bạn hỏi trong điện thọai, “are you home?”, đã lại cười khẩy bảo là “no, Im not home. Im in my room” và để mặc kệ đứa bên kia đầu dây ngơ ngác.
“Going home”, về nhà- đó là một câu mình thèm đến chết được nói ra, và không cho phép bản thân nói bừa bãi.

Thế là mỗi lần dọn đến một căn phòng mới, lần thì ở trên tầng 7 của một tòa chung cư, lần thì ở tầng hầm của một căn nhà một tầng, và bây giờ thì là tầng 3 của một căn nhà khác nữa, phòng sắp tới là tầng 1- nhà 2 tầng, lại kì cạch dán thiếp có hình phong cảnh Việt Nam và tranh Đông Hồ lên tường, để thỉnh thoảng đang viết bài bí từ thì ngước lên nhìn và mơ màng nhớ. Thế nhưng, dù ở mỗi căn phòng đều có điều gì đó hay hay, thì lúc gỡ tranh từ tường xuống, đều không có chút gì vương vấn. Chẳng tiếc nuối gì cả, đến một căn phòng trống, tự cho phép nó là của mình trong một khoảng thời gian, rồi lại đi, để lại căn phòng trống như lúc đầu.

Tự mình ngăn cản, và cũng chẳng có ai níu kéo, cho nên có muốn đi chăng nữa, cũng không thể có chút nhớ thương gì. Một căn phòng thì chỉ là một căn phòng thôi, cũng như một vùng đất, quan trọng là mình đã ở đó với ai và làm gì. Những căn phòng không tên của mình trong quãng thời gian đại học ở Canada, chỉ có một mình mình, nghĩ suy cười khóc, lớn lên và tự quan sát mình lớn lên. Thế nên chỉ có mình yêu
mình, và mình níu kéo mình.

Nhiều lần tự bảo, sau này nhìn lại chắc chắn mình sẽ ngạc nhiên vì đã trải qua 4 năm không TV sách báo điện thoại (có nhưng cũng như không). 4 năm có những quãng ngày dài không gặp ai và chỉ nghe thấy giọng mình khi hát trong phòng tắm. Mình đã sống như thế nào trong những buổi tối thứ 7 khi bọn cùng nhà kéo nhau đi chơi hết, hay những kì nghỉ lễ dài loanh quanh tha thẩn qua những căn phòng tối om. Sẽ rất khó hình dung lại. Chỉ có bốn bức tường nhìn thấy mình của những ngày đó. Thấy mình nằm còng queo trên giường và ngắm vệt nắng cuối ngày vạch lên chai dầu gội đầu xếp trên nóc tủ. 4 năm tuổi trẻ và quá trình lớn lên hoàn tòan hướng nội, tức là qua suy nghĩ, sách vở, bút chữ, mà không phải là những mối quan hệ người với người.

Dù là có bỏ công trang trí thật, có sắp xếp gọn gàng thật, có nhận là phòng của mình thật, nhưng tâm lý lúc nào cũng thường trực là sẽ có lúc mình đi. Không thích bắt đầu cái gì mà biết chắc là nó sẽ kết thúc. Vì thế, lúc nào cũng lăm le là sẽ đi, đi tiếp.

Bởi vì một căn phòng chỉ là một căn phòng thôi, nhất là căn phòng một người, không thể gọi là Nhà được.

Thì ta lại dọn, lại gói ghém, lại đi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét