Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Em tưởng nước giếng sâu
Em nối sợi gầu dài
Ai ngờ nước giếng cạn
Em tiếc hoài sợi dây


1.
Có một người than thở vì vỡ mộng…..
2.
Em nhận ra giếng không sâu từ lâu rồi, và lúc đấy em cũng chẳng tiếc. Cũng đã có lúc em tưởng là giếng sâu, nhưng sau một thời gian nối dây gàu thả đáy giếng, em cũng nhận ra sự thật. Cũng đã có lúc đứng từ trên nhìn xuống, em ngỡ giếng mát lành thăm thẳm, nhưng sau khi được mặc sức thăm dò, thậm chí thâm nhập vào lòng giếng, ở dưới đáy giếng, nhìn giếng từ bên trong nhìn ra, từ dưới nhìn lên, em biết mình đã lầm tưởng. Nhưng biết sao không, em chấp nhận. Vì em biết rằng mình sâu sắc hơn cái cơi đựng trầu nên em bằng lòng với một cái giếng nông nổi. Như thế thì mới có đôi có cặp, mới là bù trừ cho nhau. Vả lại, em như con cá bống sống trong lòng giếng nên không biết bên ngoài giếng còn có cái gì. Cá bống bơi lội trong giếng nên chỉ biết giếng là cả thế giới, là sự sống, là hạnh phúc. Vì được giếng bao bọc, giữ gìn, nên em dù biết cái giếng của mình không được sâu cho lắm, em cũng tự dặn lòng đừng mơ xa. Người ta từ bỏ một bộ quần áo yêu quý còn khó, nói chi đến từ bỏ một con người. Thói quen xấu bao giờ cũng khó dứt hơn thói quen tốt. Cái giếng đối với em là một thói quen. Em cần mẫn tết dây dù biết giếng nông hơn sợi dây em tết. Vừa là theo thói quen, vừa là em không biết ngoài cái giếng nông nổi của mình, em còn có gì nữa.
3.
Bầu trời em nhìn từ đáy giếng nông này rộng hơn bầu trời nhìn từ đáy giếng sâu khác, vì em nghĩ mình gần trời hơn. Ếch em chồm hổm ngồi giếng đáy giếng mà suy tính. Nhưng mà cũng tại vì giếng nông quá, nên có ếch khác ở ngoài ruộng nhảy vào. Giếng nông mà, nhảy vào dễ hơn các giếng sâu khác. Thế nên ếch em nhảy ra. Cũng vì giếng nông mà, nhảy ra cũng dễ hơn các giếng sâu khác.
4.
Em chẳng tiếc sợi dây đâu, có chăng chỉ là tiếc công mình ngồi nối. Người ta mất vàng cũng không tiếc, chỉ tiếc công cầm vàng lội qua sông. Nước giếng cạn em biết từ lâu rồi, chỉ có điều, giờ em không chấp nhận nữa. Cá bống thì bị dì ghẻ giết rồi, ếch cốm thì cũng nhảy ra ngoài rồi, em tự tay cắt đứt sợi gàu dài. Em cắt đứt sợi dây nối em với giếng. Em chẳng ngồi đó mà than tiếc dây đâu. Dây đã tết rồi, dây có dài đến mấy thì giếng cũng không sâu hơn được. Không thể vì công em cặm cụi tết dây qua năm tháng mà giếng sâu được theo em. Dây có thể dài ra, dài mãi, nhưng giếng sẽ luôn luôn nông nổi như thế. Càng tết dây dài thì càng đau lòng em thôi. Em tiếc công nối sợi gàu không chỉ một lần. Giờ thì không tiếc nữa, em cắt đứt dây. Cũng đau như cắt mất một khúc ruột, nhưng điều đấy bây giờ có ý nghĩa gì đâu.
5.
Dây chưa tết em vẫn còn nhiều và đâu đó chắc có một cái giếng khác đợi em đo. Một cái giếng sâu đủ để em soi bóng mình.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét