Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Từ một thời khá lâu rồi, hay nghe các cô hoa hậu, ca sĩ giới thiệu trên báo là mình thích đi du lịch, hay đọc các bạn cùng lớp viết trong sổ lưu bút là tớ thích du lịch. Mình hay đánh đồng nó vào những sở thích cùng loại của những cô gái cùng tuổi, như thời trang, âm nhạc, thể thao, nghĩa là những cái mác cho một số hoạt động mình chẳng có tí tẹo hứng thú nào. Mình chẳng bao giờ thốt lên: ước được trúng xổ số để đi du lịch vòng quanh thế giới. Ngay cả việc đi du học cũng không phải là hiện thực hóa cái khát khao đến một vùng đất mới. Hoàn toàn không. Mình chỉ đi để khám phá giới hạn của chính mình, một thứ có sẵn mà chưa bao giờ hiểu rõ.

Rồi gần đây, hoặc cũng có thể là không gần đây lắm, thấy những người xung quanh mình cổ súy cho tư tưởng “ĐI”. Các bạn nói về chủ nghĩa dịch chuyển (khiến mình liên tưởng đến Nguyễn Tuân), các bạn viết về những ngày lang thang với nắng, gió, núi, sông và bụi đường, các bạn khoe những bức ảnh có ba lô, có mệt mỏi và phấn khích. Người gần thì lang thang trong thành phố, người xa thì đi khoảng chục cây, đi xuyên đất nước, và sang hơn nữa là mô tuýp những người trẻ lang thang khắp châu lục, lòng vòng khắp thế giới. Báo chí ngợi ca, bạn bè nể phục. Một hình mẫu được ngưỡng mộ, là những người đi nhiều.

Nhưng trong những chuyến du lịch của mình, mình đã không đào đâu ra được cái phấn khích, cái hài lòng thỏa mãn trước những cảnh vật, con người. Những kì thú của nền văn minh khác, những thiên nhiên của một sinh thái khác, mình chỉ hờ hững lướt qua. Mắt không dừng lại ở một điểm. Lòng không trầm trồ bởi một thứ. Tại sao mình không giống các bạn ý? Tại vì mình đi chưa đủ nhiều, chưa đủ ít, hay là mình vô cảm?

Thế rồi nghĩ ra, là bởi vì những thứ lướt qua chẳng có tí hấp dẫn nào với mình. Một mảnh đất với những tấm ảnh có cái mặt mình cười nhăn nhở trước những địa điểm nổi tiếng, hay cảnh sinh hoạt của người dân bản địa, vẫn chẳng hấp dẫn mình, chẳng có ý nghĩa gì cả. Mình muốn được ngồi xuống, lắng nghe họ. Thế nghĩa là mình có bị hấp dẫn bởi những điều mới lạ, nhưng không phải những sự lạ được thỏa mãn bằng con mắt. Mình muốn biết những cuộc đời, lối sống, cách nghĩ, tâm hồn. Và như thế thì phải thực sự ngồi lại, không phải chỉ lướt qua trên phố, ngắm trăng ở biển, hay ăn vài bữa cơm đặc sản là xong. Mình không thích đi du lịch theo kiểu các bạn hay đi. Đi để biết, để thỏa mãn sự tò mò, để khoe, để đánh dấu mình đã đến, để làm những việc các bạn khác đang làm.

Mình muốn nghe, và muốn nghe con người.

Nhu cầu nghe này không hiểu thôi thúc từ thói quen đọc sách, vì đọc sách thật ra cũng là nghe người khác nói, chẳng qua là những lời không âm thanh, hay là từ những tháng ngày ở Canada thèm có người để nói chuyện mà không bới ra được? Những chuyến đi dù dài vài tháng vẫn có thể coi là quá chóng vánh để cấu được một lát mỏng cuộc sống ở nơi đó, để cho lát cuộc sống đó vào miệng ngậm cho tan ra và thấm vào cơ thể mình. Mình muốn những chuyến đi mà sau đó mình sẽ khác đi một chút, vì lát cắt cuộc sống kia đã ngấm vào da thịt mình. Và đấy chắc chắn không phải những chuyến đi như rất nhiều người mình biết đang khoe ra.

Mình muốn nghe người khác nói, không phải vì đó là cách để tạo ra một cuộc trò chuyện có lợi cho mình, hay vì mình cần khai thác thông tin ở người kia. Mình chỉ thích làm việc đó, giống như mình thích đọc sách. Không cần lý do gì cả. Mọi tình yêu, nếu có thể cắt nghĩa thì đều không còn là tình yêu nữa.

Như bây giờ, mình đang lắng nghe những người bán rong quanh bờ Hồ, và sửng sốt khi nghe rằng họ vui vẻ, thảnh thơi và hài lòng với cuộc sống của họ nhiều hơn mình tưởng. Có những điều mình đã nhìn thấy hai mươi năm, nhìn thấy hằng ngày, nhưng chẳng bao giờ biết được cho đến khi mình ngồi xuống và hỏi chuyện một người đàn ông bán tào phớ. Nếu cứ lướt đi, lướt đi như thế, những cuộc đời chẳng bao giờ đan nổi vào nhau. Phải dừng lại cơ, thực sự dừng lại, và cho nhau thời gian để giãi bày.

Thế đấy, và lắng nghe bản thân cũng là việc quan trọng. Mà từ hồi về nhà đến giờ, cảm giác nhiều lúc cố gắng lắm cũng không nghe được bản thân mình đang nói gì nữa.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét