Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

1. Đêm – trăng tròn vành vạnh và sáng lung linh. Biển nằm dưới, êm êm dìu dìu. Trăng làm biển lấp lánh, còn biển làm trăng trải dài ra vô tận. Trong tất cả những lần ngồi trước biển đêm, chỉ nhớ những lúc ngẩng đầu lên để thấy sao nhấp nháy, chứ chưa bao giờ được thấy trăng tròn và sáng thế này. Thỉnh thoảng lại có ánh chớp loáng lên ở một góc chân trời. Gió vi vu, biển rì rào, không khí đượm hơi muối mằn mặn. Nói chung là đẹp. Nói chung là đi 5 tiếng đồng hồ lắc lư trên cái xe ô tô chậm như rùa và mỗi lần sóc thì người nảy lên ít nhất 10 phân cũng không thấy phí công. Chỉ cần nhìn thấy cảnh này, được hít vào ngực bầu không khí này, và lắng tai nghe những âm thanh này, cũng bõ.

Một mình. Không hẳn một mình. Có ông anh uống bia say nằm lăn ra ngủ trên cái ghế vải bạt bên phải và bốn đứa nhóc í ới đuổi theo những cánh quạt đèn màu bên trái, nên vẫn coi là một mình. Thỉnh thoảng ông anh he hé mắt nhắn tin với người yêu, bình luận một câu “trăng cao quá, đẹp quá.” Nghĩ đến một cô bạn của mẹ, nhà ở Đồ Sơn, kể chuyện hồi còn yêu thường cùng chồng – lúc đó là người yêu – ra biển tắm những đêm trăng thế này. Có những thời khắc trong đêm, nước biển rất ấm. Ánh trăng vàng rỡ còn sóng lại dập dìu. Không tránh khỏi mơ màng đến một tình yêu trong tương lai. Không biết tình yêu đó sẽ dài ngắn vuông tròn thế nào nhưng biết chắc chắn muốn những đêm trăng như thế hơn là bữa tối dưới ánh nến trong nhà hàng sang trọng hay bó hoa hồng bó cầu kì đẹp rụng rời. Nhưng mà, cho dù biển đêm hay bữa tối, đều quy vào tiền. Sự lãng mạn, không phải luôn luôn, nhưng rất nhiều khi được xây dựng trên nền tảng của sự dư dả.

2. Ngồi trông đồ để ông anh và lũ nhóc xuống tắm. Cũng một mình. Chẳng có gì để làm nên bắt đầu nhìn xung quanh và nghĩ lung tung. Tại sao ở đây người ta lại phô bày tất cả những thứ xấu xí mà ban ngày người ta phải cố công che đậy? Những bộ ngực lép kẹp hoặc thễu thện. Những bắp đùi đầy vết rạn hay những bộ xương sườn khẳng khiu. Chưa kể những lằn áo lót hoặc được che đậy vụng về hoặc tơ hơ lộ thiên, của những các bác các cô đã luống tuổi. Lúc đầu nghĩ, phần trăm xinh đẹp trong dân số thật quá ít ỏi. Trong cả bãi biển chật chột, mỗi lần sóng đánh là đầu người này húc vào mông người kia, mà chẳng thấy một vẻ đẹp hình thể nào khả dĩ. Lúc sau nghĩ, nào, nhưng phần trăm dân số ta đang nhìn vào là ai.

Không khó khăn lắm để nhận ra và kết luận rằng Sầm Sơn là một bãi biển – khu nghỉ mát bình dân. Dù vị trí thuận lợi, khá gần Hà Nội, lại không có nhiều đá và dầu như Đồ Sơn, không quá phẳng lặng như Hạ Long, nhưng Sầm Sơn đã được khai thác từ rất lâu rồi. Quy luật là cái gì càng được phổ biến thì càng mất giá trị. Giống như một bức tranh vẽ tay và một bức ảnh in, hay một đĩa CD và một buổi biểu diễn nhạc thính phòng. Cách đây 27 năm, bố mẹ mới cưới dắt nhau đi nghỉ tuần trăng mật ở Sầm Sơn. So với mặt bằng dân cư lúc đó, nghỉ mát hay tuần trăng mật đều là các khái niệm xa xỉ. Bố mẹ đi tàu 8 tiếng từ Hà Nội vào Thanh Hóa, rồi đi xe bò từ trung tâm Thanh Hóa về bãi biển, và lục cục mua gạo thịt nồi niêu xoong chảo để tự nấu cơm. Mặc áo bơi, cái loại bikini bây giờ phải gọi là cụ về độ kín đáo, sẽ bị dân làng nói vào mặt “đồ con đ…”. Nhưng đấy là năm 83.

Còn bây giờ, nhìn ngó quanh quất, phần lớn dân du lịch ở bãi biển này là các tỉnh lân cận, nằm giữa Hà Nội và Thanh Hóa. Người Hà Nội đi xa hơn, vào các bãi biển còn chưa bị khai thác, chưa bị bình dân hóa. Người giàu bao giờ cũng có quyền được hưởng những thứ tinh khôi. Họ có tiền để đi xa, và họ có điều kiện để tận hưởng những thứ số đông không có.

Không hề có bóng dáng khách nước ngoài. Hoặc đơn giản hơn, không có những cô gái nảy nở mặc bikini uốn éo chụp ảnh trên bãi cát. Những điều này cách đây tầm 5-7 năm vẫn không phải là hiếm ở bãi biển Sầm Sơn. Những thành phần này giờ đã đi xa hơn rồi. Nhưng cứ ngồi nhìn như thế, cũng xếp loại được nơi nghỉ mát của chúng ta đang nằm ở đâu trên bậc thang của những địa điểm vui chơi và từ đó, tầng lớp xã hội của những người đến đấy để nuốt vào họng một chút muối biển

3. Đi cùng cơ quan ông anh, đoàn đến gần 70 người. Dĩ nhiên là không quen ai. Và vì quá đông, cũng chẳng thể đi cùng nhau, mỗi gia đình trong một phòng, ai lo việc nấy, thân thì rủ nhau đi ăn, đi bơi cùng. Trong khi thói quen từ nhỏ là mỗi lần đi nghỉ mát đều đi cùng mấy bác bạn thân bố, chơi với các bạn biết nhau từ thưở mới đẻ. À, cũng biết cái tính chỉ thích đi chơi với người quen từ đâu ra rồi, từ bố đấy, bố chỉ thích đi chơi xa với các bác, trong khi bố tự nhận mình là người biết cách ứng xử ngoại giao.

Nằm một mình đọc sách trong phòng, vẩn vơ nghĩ, đi như thế để làm gì? Có gì vui đâu? Người ta ra biển để tắm vài lần, ăn vài bữa tôm mực cua ngao sò cá, nhuộm đen làn da đi một chút, nhưng có gì vui đâu. Ngồi ăn cùng một bàn với những người chẳng quen biết gì, hoặc có quen biết cũng chẳng bao giờ gặp lại. Phụ nữ trông trẻ con. Trẻ con kêu khóc và ngúng nguẩy. Đàn ông uống và uống. Đánh bài. Xem đá bóng. Hết ngày.

Ông anh mới vào chỗ này, trẻ và lon ton, nên phải liên tục đứng lên lấy đá lấy cốc lấy bia hầu các sếp. Trưa nay có một vị ngất ngay ra bàn vì uống quá nhiều. Chẳng hay ho gì. Càng có lý do để sợ đi làm và sợ bước vào thế giới người lớn.

Người ta sẽ vận động theo một vòng tròn như thế sao? Làm những việc chẳng mang lại niềm vui thuần túy nào chỉ vì đấy là việc người ta vẫn làm, ví dụ như đi nghỉ mát cùng cơ quan mỗi hè. Ngay cả công đoạn “nghỉ mát” cũng đã được chia ra với từng ấy đầu việc thuộc đến nằm lòng. Ví dụ như đi Sầm Sơn là sẽ ra ngồi bãi biển uống nước dừa, đi xe đạp đôi buổi tối hoặc ngồi chơi bài, ăn ghẹ và cua luộc chấm chanh ớt, đi đền Độc Cước và hòn Trống Mái, nếu là đàn ông sẽ tẩm quất giác hơi, nếu là phụ nữ sẽ đi mua vài cân mực hoặc mấy chục cái nem chua làm quà. Rồi ngay cả trong những hoàn cảnh chẳng liên quan gì đến công việc vẫn cứ phải khom lưng cúi đầu. Ví dụ như ông anh cứ ăn được vài miếng là phải buông bát bỏ đũa đi lấy cốc lấy bia.

4. Người dân ở Sầm Sơn – dù làm dịch vụ phục vụ du lịch, vẫn khá thật thà. Hoặc cái mặt cả tin quá người ta không nỡ lừa, hoặc người ta đã lừa mà không biết, nhưng vẫn vui vì thấy người ta thật thà. Ngồi nghe một bác thợ ảnh nói về chuyện nghề, chuyện hang sập, chuyện bom rơi, chả hiểu lắm, nhưng thấy mỗi con người đúng là một quyển sách hay, miễn là biết cách đọc.

Rồi vào chùa, 2 ngôi chùa tình cờ bắt gặp trên đường, và được hai sư cô tặng hai quyển Sách Kinh. Giá mà ngồi cà kê được, nhưng lại có bác xích lô cứ nhất mực đòi ngồi chờ ở dưới chân núi, nên ngại để bác chờ lâu. Mà cũng phải rình rập mãi mới có những giờ phút một mình hiếm hoi để viết ra thế này. Mọi người đã ra biển hết, ngồi lại một mình trong phòng để viết. Không ngồi một mình thì không sao nghĩ ngợi và viết lách gì được.

Tự nhủ là sau này khi đi làm và có gia đình riêng cũng phải cố gắng dành mỗi ngày vài tiếng ngồi một mình, nếu không thì sẽ không còn là mình mất.

Sự cô đơn – tự thân nó là một thứ quý giá và xa xỉ.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét