Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Cô đơn không phải là kì cụi nấu ăn và ngồi gẩy cơm một mình trước màn hình máy tính đâu nhé. Thế vẫn thường quá! Cô đơn là hứng chí muốn nấu ăn, nấu một món rất ngon, gọi điện khắp nơi, nhắn tin khắp nơi và không ai đến ăn cả.

Cô đơn không phải là đi chơi một mình, hay ngồi trong phòng tự kỉ vì không có ai chơi cùng, hay có khi hai tuần liền không nói chuyện với một con người mặt-đối-mặt đâu nhé. Thế vẫn muỗi thôi! Cô đơn là ngồi giữa một bầy đàn chí chóe, bản thân mình cũng lí lắc cười đùa, nhưng lại bắt gặp mình nhớ về một người ở rất xa. Nếu mình nói câu này thì bạn ý sẽ nói câu kia, nếu mình pha trò bằng chuyện này bạn ý sẽ phá ra cười sằng sặc, không phải như....Cứ thế cứ thế.

Cô đơn không phải là không có người để rủ đi xem phim. Thế chẳng có gì để nói, ai chẳng có lúc trong hòan cảnh đấy. Cô đơn phải là bỗng dưng một buổi tối không muốn làm gì, không muốn học bài và cũng không muốn nói chuyện với ai. Mở máy ra và tìm một bộ phim. Nghĩ: "Bây giờ có người ngồi xem cùng thì tốt". Nhưng lại tự hỏi, không hiểu có người ngồi xem cùng cảm giác thế nào. Nghĩa là ngòai những thân thể ngồi cạnh mình trong rạp những lúc rủ nhau đi, đã không còn nhớ cảm giác có một người ngồi với mình cùng xem một bộ phim nó như thế nào.

Cô đơn không phải là chuyện gì cũng đem lên facebook. Thế thì chuẩn rồi, dễ nhận ra thôi. Cô đơn là định để status thế này: "Muốn đi bộ vào mấy cái trail. Có ai đi cùng không?" nhưng rồi chùn tay nhấn backspace xóa hết nửa sau đi, đổi thành "giá có ai đi cùng thì tốt", vì biết là câu hỏi của mình sẽ rơi tõm vào khoảng không, và vì sợ cái khoảng không ấy.

Kể cả khi nói với không ai cả dễ hơn nói với một người. Kể cả khi không có lấy nổi một người. Kể cả khi cái "không ai" đó chỉ là ảo. Vẫn sợ.

Chắc là vì vẫn không muốn chấp nhận là mình cô đơn.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét