Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Đêm đó là vừa tròn hai năm kể từ ngày Tấm vào cung làm hoàng hậu. Cũng như bao nhiêu đêm khác kể từ sự kiện long trời lở đất đấy, đêm nay Cám không ngủ được. Trăng rằm sáng vằng vặc trên trời, ánh trăng trải lung linh trên mái tóc Cám xoã ra trên gối. Cám thở dài trở người…
Tại sao người ta cứ hay muốn cái mình không thể có? Tại sao người ta cứ hay yêu một người ở ngoài tầm tay? Tại sao người ta cứ hay nhớ một hình bóng dù biết rõ hình bóng đó mãi mãi không thể thuộc về mình? Nhớ đến cồn cào, day dứt. Nhớ đến phát đau. Một dòng nước mắt khẽ lăn dài trên má Cám, lung linh trong ánh trăng. Cám trằn trọc trong những câu hỏi triền miên không có lời đáp. Cám thở dài lắng nghe tiếng thạch thùng tặc lưỡi buồn não ruột trong đêm, rồi lại nghe một tiếng thở dài đáp lại. Mẹ Cám cũng chưa ngủ, nỗi lòng người mẹ trăn trở cùng tâm sự của con.
Cám không sao quên được ngày vu quy của Tấm, khi Đức Vua thân chinh đến tận ngôi nhà xiêu vẹo vì mưa nắng và thiếu bàn tay đàn ông sửa sang của ba người đàn bà. Chàng còn trẻ lắm. Và có một cái gì đó ở chàng Cám không thể lí giải nổi. Cả cái cảm giác nhen nhóm, rồi không lụi đi mà ngày càng bừng phát trong lòng mình dành cho chàng, Cám cũng không lí giải nổi. Lúc đầu Cám nghĩ đó là lòng ngưỡng mộ tự nhiên của một cô gái quê dành cho người đàn ông cao quý nhất đất nước. Rồi sau, Cám nghĩ trong đó có cả lòng ghen tị với Tấm. Nhưng rồi tình cảm đó ngày càng làm Cám khổ sở, và đáng ngạc nhiên thay người Cám nghĩ đến nhiều nhất không phải người chị cùng cha khác mẹ may mắn của mình. Sau khi Tấm vào cung ít lâu, Cám dường như quên hết tất cả đố kị, ghen ghét, hờn giận mà Cám luôn cảm thấy khi nghĩ đến Tấm trong bao nhiêu năm trời chung sống dưới một mái nhà. Đúng ra là Cám không hề nghĩ đến Tấm. Mà khi mơ, khi tỉnh, khi đi gánh nước hay khi ngắm bóng trăng in lên vách tường, người duy nhất Cám nghĩ đến là…anh rể, là vị Hoàng Thượng tôn nghiêm đấy. Cám đã bao nhiêu lần cố quên, tự dặn lòng đừng mơ hão, nhưng…đâu là ranh giới giữa việc mơ về thứ mình không thể có và niềm hi vọng vào một thứ mình mong muốn đến tột cùng?
Mẹ Cám hiểu tâm sự của con gái, xót xa. Cám từ dạo đó cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất hồn. Trong làng có vài chàng trai ngỏ ý mang trầu cau đến dạm hỏi, Cám đều từ chối. Cám khóc với mẹ mà rằng: “Không phải con không muốn yên bề gia thất cho mẹ yên tâm an hưởng tuổi già, nhưng con thà ở vậy còn hơn không có tự do để mơ về người con yêu”. Mẹ Cám đêm đêm chỉ biết đếm những tiếng thở dài của đứa con gái đang tuổi cập kê mà tối tối quay mặt vào góc tường rồi ứa nước mắt thương xót.
Tấm đã từng trong hoàn cảnh như Cám, thậm chí tệ hơn Cám. Nhưng khi Tấm mơ về một thứ cuộc đời không cho phép, như việc đi dạ hội, việc được làm mẫu nghi thiên hạ, có ai nghĩ rằng Tấm đang mơ hão? Hay người ta sẽ nói Tấm không mất hi vọng vào điều kì diệu của cuộc sống? Cám nghĩ đến anh Câm trong làng, anh bị câm bẩm sinh, người như anh nếu mơ đến việc học hành đỗ đạt, làm trạng nguyên, làm quan giúp vua cai quản đất nước, thì là mơ hão hay là hi vọng, là ngu ngốc không biết lượng sức mình hay là mạnh mẽ không mất niềm tin? Cám biết đức vua say mê Tấm, và Tấm thì hơn Cám đủ đường, cả về đức hạnh lẫn nhan sắc, nhưng mơ về một ngày, một ngày Cám cũng có cái hạnh phúc được thức dậy bên cạnh người đàn ông đó, cũng có thể là một niềm hi vọng lắm chứ? Dù là vô căn cứ, Cám vẫn một mực tin tưởng rằng nếu khao khát đủ lớn, ước mơ sẽ thành hiện thực.
Cám thiếp đi trong niềm tin sắt đá như thế, gối ướt đầm nước mắt như mọi khi, và cũng như mọi khi không có ông Bụt nào hiện lên “làm sao con khóc?”………………………..
…………….nước mắt của Cám không giá trị bằng nước mắt của Tấm chăng?


Khi Cám thức dâỵ thì mặt trời đã lên quá con sào. Cám chợt nhớ ra hôm nay là ngày giỗ bố, và cũng là ngày Tấm về thăm nhà. Giờ Tấm là hoàng hậu, mỗi lần về nhà là cả làng nhộn nhịp tiếp đón, trẻ con nô nức bám sau kiệu xanh lọng vàng, lính tráng nườm nượp. Sau khi Tấm đăng ngôi, nhà vua ban thưởng cho làng rất nhiều tiền của để sửa sang đường xá, mỗi lần hoàng hậu về quê bùn không lấm được gót chân kiêu sa mà nhà vua yêu dấu hết mực. Nhưng lần này Tấm về một mình, chỉ đem theo mấy đứa hầu thân cận. Tấm vẫn hiền dịu, thảo hiền như thế. Còn Cám thì cũng không dám hỗn với chị, giờ đã là vợ của người quan trọng nhất đất nước. Mà thật ra, cũng chỉ có một lần Cám tinh ranh trẻ con lừa Tấm lội xuống ao để lấy trộm tôm tép. Trẻ con không đứa nào mà không hay khôn lỏi như vậy? Rồi khi hai chị em lớn lên, tị nạnh ghen ghét cũng là chuyện thường của những đứa con gái đang tuổi ương ương dở dở, chua không ra chua cay không ra cay. Chỉ có điều Tấm mất mẹ mất cha từ bé nên quen chịu đựng, còn Cám được mẹ hậu thuẫn, nuông chiều nên lấn lướt chị. Cám không biết có khi nào trong đời Cám mong muốn người chị tội nghiệp của mình hạnh phúc chưa? Có lẽ là chưa..Mỗi khi Tấm có một niềm vui nho nhỏ nào đấy, Cám lại muốn phá cho bằng được. Như khi Tấm có con Bống, Cám biết liền giết nó. Không phải vì Cám ghét con cá, mà chỉ vì Cám không muốn thấy Tấm vui. Bây giờ khi chững chạc rồi, và đã xa người chị cùng cha khác mẹ được vài năm, Cám nghĩ lại thì thấy hình như không phải bản chất mình độc ác, mà là chỉ là cái tính ích kỉ trẻ con không những không bị kiềm chế mà còn đựơc khuyến khích bởi bà mẹ yêu con đến mù quáng, cái kiểu ích kỉ không muốn thấy người khác hạnh phúc trong khi mình không có nổi một niềm vui trong cuộc sống tẻ nhạt ở ngôi làng hẻo lánh này.....
Cám suy nghĩ miên man, tay thoăn thoắt múc nước từ giếng làng vào thùng. Soi mình vào làn nước mát trong, Cám lại mơ hồ nhìn thấy gương mặt khôi ngô tuấn tú của nhà vua. Cám quẩy đôi đòn gánh lên vai, một giọt nước sánh ra dưới cái lá sen bồng bềnh Cám úp lên miệng thùng, cùng lúc một giọt nước sánh ra khỏi mi mắt. Anh Câm mà Cám nghĩ đến hôm qua, hôm nay đã được tin đỗ đầu kì thi Hương, chuẩn bị năm sau trẩy kinh thi Hội. Thật ra ai biết ranh giới là ở đâu? Ai biết cái nào là cái không thể có, và ai là người không được phép mơ về?
Cám vừa bước chân đến cổng nhà thì nghe một tiếng la thất thanh, rồi tiếng lao xao của bọn thị nữ đi theo Tấm. Tấm trèo lên cây cau bị lộn cổ xuống ao, chết đuối. Cám bàng hoàng.


Nhà vua rước Cám vào cung làm hậu thay Tấm. Chàng làm bổn phận của một dân tộc theo phong tục mẫu hệ, chị chết thì em gái thay chị làm tròn trách nhiệm nâng khăn sửa túi cho chồng. Cũng có thể chàng thấy thương Cám than khóc đến ngất đi bên quan tài Tấm. Hoặc cũng có thể, dù không yêu, nhưng với kinh nghiệm của một người đàn ông nhìn đâu cũng thấy những đôi mắt trong veo của các thiếu nữ xinh đẹp phản chiếu những thèm khát tiền bạc, địa vị, những người miệng lưỡi leo lẻo chỉ mong chàng xiêu lòng để leo lên ngôi hoàng hậu, và với đôi tai đã chán ngấy đến nỗi sợ hãi những câu yêu thương ngọt ngào được toan tính chi li chỉ để đợi chàng sơ hở rồi lợi dụng cho một mục đích chính trị nào đó, với tất cả những thứ đó, chàng cưới Cám vì đôi mắt ngây dại đến đờ đẫn ngước lên nhìn chàng. Đôi mắt có sự ngưỡng mộ vô điều kiện, có sự phục tùng tuyệt đối, và có lòng yêu dù cố đè nén nhưng vẫn trào dâng. Chàng không thể yêu ai ngoài Tấm, nhưng đất nước cần có một mẫu nghi, các cận thần cần một người chăm lo hậu cung để chàng rảnh tay lo việc nước, và các nước láng giềng nghe tin hoàng hậu qua đời thì đã rậm rịch cử sứ giả sang dâng tranh chân dung của công chúa nước họ. Chàng lấy Cám, thật ra là những người đó lấy Cám. Nhưng ít nhất Cám cho chàng cảm giác an toàn. Ít nhất đôi mắt Cám, đôi mắt có sự yêu thương trìu mến của một người phụ nữ, dành cho chính bản thân chàng, chứ không phải cho cái vương miện trên đầu chàng, đôi mắt đấy là thứ gần nhất với Tấm chàng còn tìm thấy được.
Cám hết lòng tận tuỵ vì nhà vua. Sau khi chôn cất Tấm xong xuôi, mẹ Cám mới nói cho con sự thật về cây cau đổ. Cám rất hoảng sợ, nhưng mẹ an ủi là dù sao chuyện cũng đã rồi, và bây giờ Cám có cơ hội lại gần nhà vua. Cám đã rất day dứt cho đến ngày Đức Vua về hỏi Cám làm vợ. Đến khi nếm trải cái cảm giác hạnh phúc tột cùng khi được chàng đánh thức lúc sáng sớm bằng một nụ hôn nhẹ trên môi, Cám quên mất mình đã từng ân hận- cho một tội lỗi không phải của mình..
Cám cố hết sức học những phép tắc cung đình, cách ăn nói, đi đứng, cách sắp đũa, uống trà. Cám học cả cách têm trầu phức tạp của Tấm để làm đẹp lòng nhà vua. Trong mơ Vua vẫn ú ớ gọi tên Tấm, Cám bừng tỉnh dậy lau mồ hôi đầm đìa trên trán chàng, tự hỏi sao mình không ghen. Có lúc Cám còn mơ hồ nghĩ, giá như Vua cũng cưới Cám lúc Tấm còn sống, thì có lẽ Tấm đã không chết. Cám không cần chiếm chàng cho riêng mình, chỉ muốn được một chút hạnh phúc con con Tấm thừa ra. Cám giật mình, tình yêu làm con người thay đổi nhiều quá, đâu rồi cái đứa trẻ con ngày xưa thấy chị vui đã tìm mọi cách phá tan niềm vui đấy, bằng cách ăn thịt con cá bống? Cám sẽ mãn nguyện với một góc nhỏ của niềm hạnh phúc Tấm đã từng có, như thứ Cám đang có bây giờ, nhưng là thứ Cám không thể có nếu Tấm còn sống. Cám biết Đức Vua không yêu mình, hay đúng hơn là chưa yêu. Mỗi đêm Cám chìm vào giấc ngủ bên cạnh chàng, không phải với những hàng nước mắt đẫm trên má mà với một nụ cười, với cái niềm tin rất đỗi chắc chắn là một ngày nào đó Vua sẽ dành cho Cám tình cảm chàng đã từng dành cho Tấm. Dù rằng vô căn cứ, nhưng chẳng phải giấc mơ trước kia của Cám đã thành hiện thực rồi ư? Chỉ cần khao khát đủ lớn…Ai biết đâu là ranh giới giữa một giấc mơ hão huyền và một niềm tin sắt đá?
Nhưng lòng Cám dấy lên một nỗi sợ mơ hồ lúc thấy Vua cứ sau giờ lên chầu và bàn bạc chính sự là cuốn quýt với một con chim vàng anh trong vườn thượng uyển. Cám không hiểu mình sợ cái gì. Có lẽ là Cám không muốn nhà vua yêu bất cứ cái gì khác trước khi chàng yêu Cám. Cám sợ trái tim chàng được lấp đầy bởi một thứ khác sẽ không còn chỗ cho mình. Cho dù đấy chỉ là một con chim vàng anh.
Không kìm được nỗi sợ hãi vô lí và linh tính đàn bà của mình, Cám sai người giết chim.


Và Tấm trở lại từ quả thị. Rồi Cám chết, nghe lời chị dội nước sôi lên đầu. Ngoài cái lần tinh ranh trẻ con ra, Cám đã bao giờ khôn khéo bằng Tấm? Hình như ở làng Cám không đựơc yêu quý vì cái tính cả tin đến ngờ nghệch của mình. Hồn Cám thoát ra khỏi cái xác nhăn nhúm vì nước sôi, trôi bồng bềnh phía trên xác mình và bên cạnh Tấm đang đứng nhìn vô cảm. Lỗi của Cám, tội lỗi duy nhất của Cám trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình, là đã muốn cái mình không thể có. Con người nên tự biết ranh giới của mình, cái gì trong tầm tay và cái gì ngoài tầm tay. Nhưng làm sao có thể bắt con tim thôi nghĩ về người mình yêu, dù lí trí biết chắc người đó mãi mãi chỉ là một giấc mơ đau đớn? Lỗi của Cám là đã hi vọng quá nhiều, và có lẽ chính hi vọng đó đã giết Cám. Nếu Cám không dại khờ khát khao Đức Vua, mẹ Cám đã không thương con mà giết Tấm, và giờ Tấm đã không tràn đầy hận thù mà xui em dội nước sôi lên đầu. Cám thương cho mình, và thương cả Tấm, người đàn bà lạnh lùng đang đứng dưới kia, người không bao giờ trở về như trước đựơc nữa, không bao giờ còn người con gái trong trẻo nhà vua tôn thờ được nữa. Lỗi của Cám là đã không chịu tin mình đang theo đuổi một ảo ảnh. Bỗng dưng Cám lại băn khoăn những lúc anh Câm dùi mài kinh sử chong đèn đến sáng, những mong có ngày đỗ đạt vinh quy, lúc đó hình ảnh anh cưỡi ngựa đội mũ cánh chuồn là ảo ảnh, hay là hào quang, là một cố gắng vô vọng và ngu ngốc hay là một đức tin đáng khâm phục?
Cám thấy mình được nâng bổng lên mỗi lúc một cao. Cám biết rõ mình sẽ không thể quay về nhân gian, sống đi chết lại như Tấm. Cám biết là cái xác nhăn nheo của mình ở dưới kia dù được chôn cất thế nào cũng sẽ không thể hoá thành cây xoan đào cho Vua mắc võng, hay cây thị ra quả thị thơm. Cám biết mình sẽ đi mãi, vì nghiệp chướng trên đời đã được trả.
Cám nhìn thấy một vệt sáng chói mắt. Cám đoán đấy là lằn ranh của thế giới người sống và người chết, của thân xác và linh hồn. Cám nhắm mắt bước qua…vừa qua cả hai chân thì vệt sáng biến mất. Ơ hay…ai bảo vệt sáng đó đã từng tồn tại….ai bảo ranh giới giữa sự sống và cái chết đã từng hiện hữu….ai bảo việc nuôi dưỡng lòng tin cho một ước mơ lớn và mù quáng chôn giữ một ảo ảnh hão huyền là khác nhau?
…………ai bảo mơ về một người không phải của mình là cái tội?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét