Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Có người hỏi tôi có nhớ điều gì ở Canada không, hay tôi chỉ nhớ về Việt Nam khi còn ở kia, rồi quên tất cả khi đã trở lại mảnh đất của mình. Dĩ nhiên tôi nhớ, dù sao cũng đã có 3 năm tuổi trẻ ở nơi đó. Nhưng so một bên là nơi tôi được yêu chiều chăm sóc từng ly từng tí, với một nơi tôi thui thủi một mình suốt cả ngày lẫn đêm, sự gắn kết của tôi với Canada không đủ để gọi là “nỗi nhớ”, thậm chí không đủ để làm một sợi suy nghĩ mỏng như tơ nhện vấn vương trong tiềm thức.

Tôi không muốn nói những điều người khác đã nói quá nhiều, như mùa thu, như lá phong, như không khí sạch bong không tì vết, bởi vì tất cả những điều tuyệt vời đó vẫn không đủ làm cán cân ngang bằng. Tôi trả lời chủ nhân của câu hỏi kia: tôi nhớ chính bản thân mình.

Đúng rồi đấy, tôi nhớ cái đứa tôi suy nghĩ rất sâu và rất lâu, nằm cả ngày trên giường để viết được một bài thơ ưng ý, và nhất là khi tôi còn lý do chính đáng để giải thích với bản thân tại sao mình phải thường xuyên rơi vào tình trạng không có ai để gọi khi chán cảnh độc thoại một mình.

Cái đó thì bây giờ tôi không có. Tôi chẳng còn lý do chính đáng nào để bao biện. Tôi đang ở giữa vô vàn người, những người giống tôi, không phải ở cái thành phố sóc đông hơn người và nhìn đâu tôi cũng thấy sự khác biệt kia nữa. Dĩ nhiên tình hình được cải thiện hơn nhiều, tôi có nhiều người để rủ đi chơi hơn, và nhiều người sẵn sàng đồng ý hơn. Nhưng những khoảnh khắc tự dằn vặt bản thân mình đã sống thế nào để đến nỗi không có ai gật đầu khi mình hỏi, vẫn chưa bao giờ hết. Tệ hơn, tôi chẳng thể đổ lỗi cho ngoại cảnh nữa rồi.

Và có những sự rạn vỡ chỉ đến khi đối mặt, nghĩa là không còn lấy quá khứ làm tấm màn màu hồng che mờ hiện tại, không còn đắm chìm trong nhung nhớ và mơ tưởng, tôi mới nhận ra. Những ảo tưởng được xây nên bằng sự xa cách. vỡ lụp bụp như bong bóng xà phòng. Có rất nhiều thứ phải chấp nhận là nó đã không còn như xưa. Thời gian và khoảng cách luôn luôn là những sức mạnh kinh người. Nhưng nếu cả hai ở cạnh nhau, người ta sẽ không nhận ra sự thay đổi. Chỉ khi hai yếu tố đó tách nhau ra, tức là không còn khoảng cách nữa, các chủ thể ở gần nhau, họ mới nhận ra thời gian đã làm biến đổi bản thân mỗi người cùng với mối quan hệ của họ như thế nào.

Chẳng có cách nào khác là chấp nhận thôi. Chấp nhận tất cả chúng ta đều hoặc bơi, hoặc trôi, hoặc bị cuốn đi trong dòng chảy thời gian. Không ai còn đứng cùng một chỗ đã đành, nhưng khoảng cách tương đối giữa mọi người với nhau cũng chẳng bao giờ cố định.

Không ai cố ý rời xa ai cả, chỉ là cuộc đời cuốn chúng ta về những hướng khác nhau thôi.

Thì đành vậy, những ngày bấu víu vào ảo tưởng để tự làm mình vui đã xa rồi. Có chăng là nhớ mình lúc đó, còn xa xôi và có những điều rất lung linh để tự an ủi mình. Không biết là nên phấn đấu để có những điều lung linh khác lấy ra làm nguồn an ủi, hay để mình đủ đầy đến mức không cần bất cứ niềm an ủi nào nữa.

Điều đầu xem chừng khó, còn điều sau có lẽ bất khả thi.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét